25.7.14

On the road

I love the feeling of going from one place to another, because (or despite that?) it gives me a lot of time for self-reflection. Maybe I just watch too many films, but I truly see every trip as a journey towards my inner self.

I need a road where there is no U-turns. No turning back, only moving forward. According to psychology, it guarantees happiness while free choice does not. *citation verification needed, but probably from Chapter 1 of Myer, D. G. (2012). Social Psychology (11th ed.). New York: McGraw-Hill.*

I don't know where to start though. I have no clues about anything in my life, and sometimes it feels great, but most of the time it terrifies me to death.

Right now I'm just trying to love myself more, because I'm already tired of all the one-sided things. Sometimes it's fun to know that my level of dopamine significantly rises due to a trivial thing concerning a certain someone, but that's usually not the case. Instead, this feeling often leaves me with stomachache, which is not a bit fun. And since it is similar to cocaine concerning its effects on the brain, I decide that the sooner I can drop it the better. 

And because I sometimes think about Jonathan and Nicole and it saddens me.

And because to me self-actualization is the thing that should come first after the basic needs of food and security.

Anyway, it always feels good to be on the road, whether it's just a 30-minute bus ride to work or a 5-hour train journey to the sea. My trip also shows me that there are definitely people who like me at first sight, and it does not matter that that affection usually does not last longer than half an hour or they are all under 10. I think I can have a happy life. And I will.

I hope you will be happy too, though apparently you already are. As lame as you are sometimes, you are clearly better than me as a human being. (Or maybe it's just the spotlight effect? *Myer, 2012, Chapter 2*)

On a totally different note, this morning I made myself a cup of coffee. It tasted so good. Sweet stuff (because I poured a lot of condensed milk in that cup) is awesome when used appropriately. And so is Sophie Madeleine's music.


14.7.14

World Cup 2014: Post-Final

Như thường lệ mình vẫn đoán đúng kết quả chung kết. (Lần thứ 6 liên tiếp.)

Nhưng mà... nhưng mà... Thật ra chẳng biết nói thế nào chẳng biết đang vui hay đang buồn luôn nữa. Lúc các bạn đá đã thấy tim bị giằng xé rồi. (Mình liên tục cổ vũ cả hai bên.) Lúc trao giải thì huhu. Nhìn bác già lịch lãm vui sướng ôm hôn từ người lớn đến trẻ con rồi nhìn Neuer chạy lên cầm găng tay thấy vui nhiều, nhưng nhìn thiên thần khóc một dòng sông rồi nhìn Messi với cái vẻ mặt làm tim người ta tan nát thì quả thực rất buồn. (Đã thế còn quay Messi rõ lắm, muốn anh vỡ tim mà chết à?)

Bài học rút ra là không nên yêu nhiều người cùng một lúc, hoặc nếu lỡ rồi thì đừng để chúng nó gặp nhau mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Chúng nó xây xước gì thì mình cũng đau vậy.

Nhưng đây là một cái kết hợp lý rồi. Thay đổi cần có thời gian. Bác già lịch lãm đã phải chờ 4 năm, vậy Argentina cùng bác già hơn và không lịch lãm bằng cũng có thể chờ 4 năm chứ? Hơi tiếc cho Messi vì lúc đấy thì bạn đã 31 tuổi rồi, già ghê, nhưng hy vọng bạn vẫn đá tốt chứ? Mình không biết làm gì hơn là hy vọng và chúc các bạn may mắn. À mình mong lúc đó có thể sang Nga cổ vũ các bạn nữa, dù nghe thật là xa vời :))

Chúc mừng bác Loew, chúc mừng Neuer, chúc mừng Klose, chúc mừng Lahm, chúc mừng Ozil, chúc mừng bạn Xoài bởi vì sự thật là mình không viết được tên bạn :)) (btw quả bạn đập mặt vào tay Aguero thật là buồn cười và khủng khiếp vì để sát thương như vậy thì tay Aguero làm bằng gì?), chúc mừng Gotze, chúc mừng Muller, chúc mừng Kroos, chúc mừng Schurrle, chúc mừng Khedira, chúc mừng Howedes, chúc mừng các bạn khác mình không nhớ được tên hoặc không đá chính (ví dụ bạn Podolski người đã không đá cả mùa mà lại đứng bế con :)) ). Chúc mừng Đức và cảm ơn các bạn đã không phụ lòng tin của mình. Hẹn gặp lại vào mùa hè 2016, nhớ phải đá hay đấy.

10.7.14

World Cup 2014: Post-Semifinals / Pre-Final

Thật sự là sướng quá luôn. Lúc nãy đá penalty mình còn gào như một con dở hơi, đá xong thì bật khóc vì cảm động. Hôm qua cũng sướng, ngồi cười liên tục :))

Sau hàng tỉ năm (thực ra chỉ khoảng 6 năm gì đó thôi nhưng thật sự cảm thấy như hàng tỉ năm) cổ vũ đội nào là đội đó thua thì cuối cùng cũng có thể háo hức trông chờ một trận chung kết. Vâng, Đức và Argentina, các bạn nhớ nhé, để các bạn vào được chung kết mình đã phải trả khá nhiều máu và nước mắt đấy. Thế mới thấy đời cũng khá công bằng, xui cái này thì có cái khác may mắn bù vào.

Argentina năm nay có vẻ rất tiến bộ, thấy đá hay hơn qua từng trận. Phòng thủ tốt ghê. (Điều này 2010 không hề có.) Trận vừa rồi nhiều pha cản phá mình thấy rất hay. Ở trên thì có Higuain dứt điểm tốt. Trận vừa rồi không có thiên thần thấy Messi phải đá hơi nhiều, nhưng nhìn chung các bạn phối hợp cũng ổn. Xem penalty thì đau tim ghê, nhưng Romero khá hơn mình tưởng hehe. Năm nay các bạn hình như đang may. Hy vọng chung kết sẽ đá hay. 

Đức thì khỏi nói rồi nhé :)) Thực ra cũng là may mắn khi mà Brazil không có một tỉ trụ cột, khung thành cứ như bỏ trống. Mình thích nhất bàn thắng của Klose vì chạm chân nhiều người :)) với cả nó là khởi đầu của một tràng cười bất tận =)) Ôi Đức, mình thích cả đội và thích nhất là Neuer, bản hay chạy lên chạy xuống rất dễ thương, không có bản thì tứ kết teo rồi nhé. À thực ra thích nhất phải là bác già lịch lãm mới đúng, bác là người thay đổi tất cả, không có bác thì giờ này hẳn mình vẫn ghét Đức như bây giờ ghét Hà Lan haha.

Tóm lại mình mong chung kết hai bên sẽ đá hay. Thực lòng mong Đức thắng hơn để cho bác già vui vẻ chút, bác mà bị đuổi việc thì buồn lắm. Nhưng mình yêu cả hai bên, các bạn cố lên nhé <3

30.6.14

Somewhere I Have Never Travelled - 帶我去遠方 (2009)

Phim này có gì đó hơi tưng tửng, không hẳn là vui mà cũng không hẳn là buồn. Chẳng biết phải cảm thấy thế nào mới hợp lý. Có những chỗ cảm thấy phim làm chưa tới lắm, như kiểu vứt ra một cái gì đó rồi để kệ nó trôi lờ lững không định hướng. Vì thế cả phim là một câu chuyện lửng lơ, không nặng nề nhưng cũng không hẳn nhẹ nhàng, cũng khá thích hợp để xem lúc buồn rồi xem xong thì bối rối không biết nên buồn tiếp hay không (như mình) :))


Những người trong phim bị ám ảnh bởi những nơi chưa từng đi qua, bởi những khả năng chưa từng tồn tại. Rồi thì ước mơ vẫn chỉ là những đường nguệch ngoạc vẽ trên một tấm bản đồ dán trên tường, người ta có khi không đợi được nó thành hiện thực. Rồi thì những người mà ta mơ đi cùng trên hành trình mơ ước có thể chẳng thiết tha đến thế, chẳng chờ được ta mà tự bỏ đi trên con đường của riêng mình. Nhưng lúc nào cũng có lựa chọn. Có thể quay lưng lại phớt lờ những kẻ đi qua đời mình, nhưng cũng có thể vui vẻ vẫy tay chào hẹn ngày gặp lại dù ngày đó không bao giờ tới. Có thể tin rằng những khiếm khuyết của mình là những điều kỳ diệu khiến mình khác với thế giới, cũng có thể cả đời mang mặc cảm tìm cách bỏ trốn.

Thực ra thì dù có thế nào vẫn phải sống tiếp thôi. Ngay bây giờ mình chỉ muốn đi ngủ không dậy nữa kệ cho cuộc đời có ra sao thì ra nhưng quả thực không thể. Có bị đâm hàng vạn nhát vào tim (hôm nay mới là một) thì cũng không thể bỏ trốn đâu. Cùng lắm chỉ có thể ngủ qua cơn mưa rồi lại dậy vậy, biết đâu còn được thấy cầu vồng, cầu vồng thì có lệch lạc màu sắc đến đâu cũng vẫn đẹp thôi.

Màu mè trong phim này khá đẹp, đặc biệt ở đoạn hoạt hình đáng yêu. Cái gì cũng có nguyên nhân của nó, hãy xem đi để hiểu tại sao.

15.6.14

Ouch.

It is striking to read strangers' ranting that exactly describes my feeling.
I have never been serious with any of my hobby, I love to start, but not to finish. I am never patient enough to reach the end. How will I be successful and find the meaning of my life if I continue doing everything half-way like this?
Make a list. I can write, I can draw, I can understand music, I can take photograph, I can make a movie by myself from A-Z, I can use Japanese. Or at least I like doing all of these things. But everything halts at the level of “like”. I wrote and published, but just when I had an opportunity to grow more, I stopped. I started this blog with a very nice intention of turning it into a travel blog, but see? I studied drawing for 6 years, but still cannot draw a boy that looks like a boy, a hand that looks like human hand. I treat all of them as “hobbies”, “for fun”. And what I receive reflects my own attitude.
I really admire people who have their own interest and they really follow it till the end. If you love eating, you do everything you can to eat great food forever. That love is grand.
I just don’t love anything that much.
14062014 - Posted on  
People all have to start somewhere, apparently. But look how quickly they go far. I'm kind of starting right now and I still don't know where I'm heading to. Everyone's already on their way. I feel like the kid who gets left behind, who keeps shouting the words no one can hear. Abandoned. Every single time. 

No matter how hard I try to keep up, I just can't. It sucks to compare myself to other people, but I can't help it. Everyone's on the same track, but why are they always ahead of me?

I don't even know what I want. I keep wandering around, unable to decide which direction to take. Yeah, how can I go far without a destination? How can I go anywhere at all?

These days I have been haunted by a certain movie scene. It is from a film I don't really like, 致我们终将逝去的青春 (whose English name is So Young while really it should be To Our Youth That Is Fading Away). I think the best of this film can all be seen in this trailer. Anyway, the scene I'm referring to is that of the guy standing in the midst of the quad covered in snow, blood dripping from his hand which got cut by mirror pieces. I think I feel the same way as that guy, not just because my hands literally got cut and scratched all over (due to my photo metal print's sharp edges =.= Yeah I know that sounds stupid.~) but also because it's what growing up feels like. It's what adolescence feels like. 青春, to me, is that image of blood dripping on snow next to mirror pieces crashing on the ground. It's beautiful, but at the same time horribly painful.

Don't know if I can survive these bloody years.

11.6.14

It Is What It Is

Đọc bài này và nghe bài này thấy sao mà hợp tình hợp cảnh thế, quả là buồn một cách tha thiết.
Những câu chuyện lắng xuống chỉ trong tích tắc như thời gian cháy rụi của một que diêm luôn để lại cho mình một sự buồn phiền vô hạn trong một cái hố trống rỗng mà mình cứ liên tục tự nhủ rằng kệ mẹ nó, kệ mẹ nó đi!!!!! Nhưng mình không tài nào gạt bỏ đi được cảm giác là người dốc sức nhiều hơn trong một mối quan hệ. Mình thường xuyên rơi vào tình trạng như vậy. Và chỉ khi mình đã cảm thấy sự rạn nứt mà rời xa dần đi họ mới bắt đầu trao cho mình đôi chút tha thiết mình mong mỏi từ ban đầu. Lúc này thì đã muộn.
Trước mình xem một bộ phim về cuộc đời của nhà văn Oscar Wilde, có một đoạn hội thoại đại ý như thế này:
- cậu ấy chỉ cần tình yêu thôi.
- ai cũng cần điều đó cả. Chỉ là rất ít người mang nó đi cho.
Mình thường bám lấy cái lý lẽ này để dốc sức trước, dốc lòng nhiều hơn. Biện minh rằng mình là người can đảm. Nhưng thực ra mình chỉ nhẹ dạ, ngu ngốc mà thôi. Tình cảm thì mình có nhiều mà lòng tin thì cạn tận đáy.
Tha thiết  
Mình lúc nào cũng thấy mình thích người khác nhiều hơn họ thích mình. Thật buồn khi vây xung quanh là những người hay ho dễ thương, mình thì thich họ biết bao nhiêu còn họ thì đôi khi chẳng biết mình là đứa nào. Mình thực ra rất dễ yêu quý người khác. Để đỡ đau lòng khi tình cảm không được đáp lại thì thường mình chọn giữ khoảng cách. Thường mình thể hiện ra ngoài là mình thờ ơ. Thực ra mình quan tâm nhiều hơn mức mình dám nói ra / thể hiện ra. Không cố gắng thì không ai biết, nhưng thế còn hơn là cố gắng rồi mà người ta vẫn không thèm biết.


Nhưng vẫn không đừng được.

5.6.14

The Field (2009)


"The Field" from Brian Crandall on Vimeo.


Sometimes I can hear my bones straining under the weight of all the lives I'm not living.
- Jonathan Safran Foer
Isn't it scary to think that just one minor detail in your life can make you a totally different person, ten thousand light years away from your current self? (Like Adolf and Hitler in La Part de l'autre, which I want to read during the summer.) When watching this film, I wonder what it would be like if I had had a dog or a cat growing up with me. I could have been a totally different kid, less weird and less sad, I guess. It is just a hypothesis though. Who could know about all the possible movements of the universe anyway?

Regarding the film, I think there are some redundant parts which make it just too long. A nice watch nonetheless. But maybe my judgment is not fair enough as I kind of know the filmmaker. Hmm.

I particularly like the part where he says he takes the dog out to the field bringing his camera and his grief. So Charlie Brown <3. I like the home footage too, it is just real and adorable. Again, I want a cat and a dog. They can be so life changing.

This is such a mess. I guess I just feel blue today.